Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Bt2.jpg Fash2.swf Chieu_Matxcova__Tinh_ca_Nga__Tai__lyrics__nhac_cho_bai_hat__upload_boi_0nggian0el.mp3 P1020398.jpg BANNER_NHAM_THIN_20121.swf

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Một cõi đi về

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Phạm Bích Ngọc (trang riêng)
    Ngày gửi: 22h:54' 31-08-2011
    Dung lượng: 4.5 MB
    Số lượt tải: 5
    Mô tả:

    Lặng lẽ một cõi đi về

    - Góc quán chiều nay buồn hiu hắt, mưa giăng giăng như nỗi niềm câm lặng trong lòng tôi, ly cafe từng giọt đắng ngắt gợi tôi nhớ về em, về một thời quá vãng đã xa.

    Ngày ấy em là cô sinh viên khoa văn xinh đẹp như bông hoa hàm tiếu e ấp trong sương mai, với mái tóc dài mượt mà thướt tha, đôi mắt to tròn đen láy hút hồn biết  bao gã si tình. Còn tôi là chàng sinh viên lãng tử hay ôm đàn ghi ta hát trong kí túc xá những chiều mưa. Mặc dù đám nam sinh trong trường chết mê chết mệt vì vẻ đẹp đài các của em, song tôi cũng chỉ dám đứng từ xa mà ngắm nhìn và mơ mộng, ước ao được sánh bước bên em dạo quanh những con đường trải đầy hoa mimoza.

    Chẳng hiểu vì duyên trời sắp đặt hay thượng đế thương tình đã se duyên mà trong buổi văn nghệ của trường năm ấy tôi may mắn được song ca cùng em bài hát: Một cõi đi về của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, đây trở thành tiền đề cho những buổi gặp gỡ tập tành văn nghệ và những dịp để tôi có cớ mời em đi chơi hoặc sang phòng em. Tôi âm thầm chinh phục em bằng những sự quan tâm bình dị từ cuộc sống sinh hoạt đến học tập của em, và có lẽ chính sự chân thành, đằm thắm ấy mà em dần có tình cảm đối với tôi, một tình yêu ngây thơ, trong sáng, thánh thiện.

    Theo thời gian tình cảm của chúng tôi cũng lớn dần lên theo năm tháng, mỗi góc phố, con đường, hay giảng đường đều in dấu chân hai đứa. Ở bên em tôi gỗ đá cũng trở thành ướt át, dẫu khô khan cũng trở thành thi sĩ. Tôi muốn được dìu em vượt qua tất cả những gập ghềnh, chông chênh của cuộc sống để đến thiên đường tình ái.

    Ra trường trước em một năm, tôi rời thành phố mờ sương với hành trang mang theo là kỉ niệm đẹp đẽ và niềm hi vọng mà em đã thắp lên trong trái tim rạo rực yêu thương của tôi về một tương lai tốt đẹp, tương lai đó có tôi, có em trong cùng  một mái nhà đầy tiếng cười đùa trẻ thơ. Tôi nhận công tác ở một trường của huyện miền núi xa xôi còn nhiều khó khăn, thiếu thốn.

    Ngày ấy phương tiện giao thông đi lại rất khó khăn, thêm vào đó thông tin liên lạc cũng không phong phú đa dạng như bây giờ, liên lạc chủ yếu vẫn là viết thư tay. Mỗi lần viết thư để gửi em, tôi phải vượt qua 50km đường rừng ra thị trấn, vì thế mà những lá thư viết xong rồi vẫn xếp chồng lên nhau hoặc để chờ ai đó ra thì gửi không thì một tháng đôi lần đều đặn đạp xe đi.

    ôi vẫn lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời, lặng lẽ góp nhặt nỗi nhớ về em... (Ảnh minh họa) 

    Những ngày đầu mới lên thật sự tôi cũng rất ngao ngán, đầy lúc tưởng chừng  không thể chịu đựng nổi nhưng rồi khi nghĩ đến tình yêu của em tôi lại thấy mình như có thêm nghị lực để phấn đấu, để vượt qua tất cả.

    Mỗi lá thư em gửi đem đến cho tôi biết bao niềm tin tưởng, lạc quan và hi vọng. Em động viên tôi cố gắng công tác tốt, rồi em kể về cuộc sống và học tập của em ra sao, nỗi nhớ cồn cào quặn thắt trong em dành cho tôi thế nào, tình yêu thiết tha cháy bỏng của em đối với tôi bỏng cháy nhường nào.

    Nhưng nguồn động viên, động lực ấy cũng chẳng duy trì được bao lâu, những lá thư em gửi cũng dần thưa thớt và những tháng sau đó thì bặt vô âm tín. Tôi cố gắng tìm mọi cách để liên lạc với những người bạn của em mong mỏi sẽ tìm hiểu thêm được thông tin, nhưng sự chờ đợi của tôi dường như cũng rơi vào tuyệt vọng. Không có bất kì một tin tức nào về em  khiến tôi như kẻ khùng điên nhớ em quay quắt trong vô vọng, trong niềm khát khao thương nhớ đến cháy lòng, trong sự bó tay cam chịu bất lực.

    Những kỉ niệm yêu thương cứ ùa về trong sâu thẳm, trong khắc khoải của một tâm hồn tan nát. Tôi không tin em có thể đoạn tuyệt tình yêu đẹp đẽ đã có với tôi, cũng như tôi trong giấc ngủ hằng đêm vẫn hiển hiện bóng hình em yêu thương vỗ về. Tôi tự an ủi lòng mình rằng vì em bận học, bận làm thêm nên chưa hồi âm lại cho tôi được, rằng có thể thư em đã gửi nhưng vì thất lạc nên những lá thư ấy không đến được với tôi.

    Tôi vẫn đều đặn gửi thư cho em, dù những cánh thư một đi không trở lại, dù tan nát niềm yêu nhưng trong tận cùng thương nhớ ấy tôi vẫn tin rằng em sẽ đọc và sẽ hồi âm lại cho tôi.

    Ba tháng, rồi năm tháng trôi qua vẫn chẳng có một lá thư nào gửi lại, sang tháng thứ 6 thì tôi nhận được lá thư của Hoa (bạn học cùng lớp với em) thông báo cho tôi một tin sét đánh: em đã chết vì căn bệnh hiểm nghèo sau những tháng dài đằng đẵng phải nằm ở bệnh viện điều trị.

    Tôi chết lặng người khi những dòng chữ ấy cứ nhảy múa trước mắt mang theo bao tang tóc thương đau.

    Sự thật phũ phàng, tôi đã vĩnh viễn mất em thật sao? Nỗi đau câm lặng ấy đã bao năm rồi cứ ám ảnh, đeo đẳng tâm hồn tôi. Tôi vẫn lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời, lặng lẽ góp nhặt nỗi nhớ về em qua những kỉ niệm ngọt ngào ngày nào hai đứa bên nhau. Để giờ đây tôi vẫn lặng lẽ: “một cõi đi về”.

     

     


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    TVM CHÀO THẦY BẠCH, RẤT VUI MỜI THẦY GHÉ THĂM TRANG BN NHÉ. CHÚC BẠCH NGÀY CUỐI TUẦN THẬT VUI
     
    Gửi ý kiến